Phần đông các học khu lớn ở California đang tăng số lượng lớp học ở các mẫu giáo đến lớp ba, làm tiêu hao sự cải cách giáo dục tốn kém nhất trong lịch sử tiểu bang.
California Watch kiểm điểm 30 học khu chính K-12 (trung học) lớn nhất của tiểu bang và nhận thấy nhiều trường đang tăng số lượng các lớp đến 24 ở một vài hoặc tất cả các lớp dưới. Các học khu khác đã tăng số lượng lớp học lên 30 học sinh - trở lại những mức độ không thấy trong vòng hơn một thập niên. Sự thay đổi bi đát này làm cho các phụ huynh và thầy giáo lo âu sự thành đạt giáo dục của hàng triệu trẻ con sẽ bị ảnh hưởng. Tiểu bang California được sấp hàng thứ 48 toàn quốc về tỷ lệ học sinh-giáo viên.
Và có nhiều dự luật đang được chấp thuận sẽ cho phép các học khu toàn tiểu bang tăng số lượng lớp học cao hơn nữa mà vẫn nhận lảnh trên 1 tỷ mỹ kim tài trợ tiểu bang - số tiền nguyên thủy được dành để tưởng thưởng các trường giữ số lượng trong lớp ở mức độ thấp.
Chương trình hạ thấp số lượng lớp học được chấp thuận các đây 13 năm với nhiều ồn ào. Chương trình này đã hạ số lượng các lớp K-3 (tiểu học) xuống tới mức tối đa là 20 học sinh cho mỗi giáo viên ở những lớp thấp. Để khuyến khích sự tham gia, Sacramento cấp cho các học khu một sự tài trợ rộng rãi cho mỗi đứa trẻ - hiện nay là $1,071 cho mỗi trẻ con.
Carol Kocivar, chủ tịch đắc cử Hội Phụ Huynh Học Sinh cho rằng chỉ thêm bốn học sinh trên mức độ căn bản 20 sẽ là một sự tăng trưởng đáng kể.
“Khi bắt đầu vượt qua khỏi con số 20, thì các trẻ con không còn nhận được sự chú ý cần thiết,” bà nói.
Tiểu bang đã đầu tư 9.7 tỷ mỹ kim tài trợ trực tiếp để thu hẹp số lượng lớp học , kể cả 1.8 tỷ cho niên học năm nay. Số tiền này là số tiền trên nhiều tỷ mỹ kim nữa mà các học khu đã phải trả để đủ trang trải phí tổn toàn diện.
Chương trình này được căn cứ trên sự nghiên cứu của các tiểu bang khác đã cho thấy rằng học sinh ở những lớp nhỏ hơn đã thành công nhiều hơn trên phương diện học vấn.
Mặc dầu tiểu bang chưa hề xử dụng phương thức đo đạt để theo dỏi ảnh hưởng của sự thâu hẹp lớp học, chương trình nầy rất được phụ huynh và giáo viên ưa thích. Tuy nhiên các giới chức giáo dục càng thấy khó khăn dể tiếp tục vì lý do khủng khoảng ngân quỷ tiểu bang.
Đó là trường hợp của cả hai học khu Mount Diablo Unified School District ở Địa Hạt Contra Costa, và San Jose Unified School District. Ở học khu Capistrano Unified School District thuộc Địa Hạt Orange, các lớp 2 và 3 đã tăng lên đến con số trung bình 30.5 học sinh. Ở Los Angeles, với số học sinh bằng 10 phần trăm tổng số học sinh ở California, số lượng học sinh ở những lớp K-3 đã tăng lên đến 24 ở nhiều trường.
“Ở vào những thời điểm tốt hơn, đó là điều cần được che chở, nhưng ở thời điểm hiện tại, đó không phải là điều mà ta có khả năng tiếp tục,“ Ông Don Iglesias, giám đốc các trường ở San Jose, nói và thêm rằng tăng số lượng lớp học đến 30 sẽ để dành được 4 triệu mỹ kim cho chỉ có một năm nay.
Ở Trường Tiểu Học Oliveira, tọa lạc ở một khu yên tỉnh ở Fremont, giáo viên mẫu giáo Cheryl Accurso đang tập làm quen với một lớp học 30 học sinh lần đầu tiên trong 11 năm dạy học.
“Tôi lo rằng với 30 học sinh trong lớp, tôi không thể giang tay ra và đụng nhẹ, và tiếp cận với từng học sinh trong lớp tôi,” cô nói. “Khi chúng đến mỗi buổi sáng, tôi nhất định phải vổ nhẹ trên vai hoặc sờ đầu chúng, gọi tên chúng, để cho ít nhất một lần tôi biết tôi tiếp xúc được với tất cả trẻ con.”
Ông Jack O’Connell, Giám Đốc Giáo Dục Công Cộng ở California, người đã soạn thảo dự luật thâu hẹp lớp học khi còn là thượng nghị sĩ tiểu bang, nói rằng không phải ngẫu nhiên mà học sinh tiểu học đã thâu được những thành quả đáng kể.
“Bây giờ thì điều này đang bị hăm dọa vì có quá nhiều trường đã bỏ chương trình thâu hẹp lớp học,” ông nói.
Trong phần lớn thời gian chương trình được thực hiện, các trường mất toàn thể tài trợ nếu số lượng trung bình lớp học lên đến 21. Điều này đã chứng minh như là một kích thích mạnh mẽ để cho các trường tham dự. Tất cả ngoại trừ một số rất ít trong 883 học khu đủ điều kiện của tiểu bang đã làm điều này.
Quốc Hội tiểu bang đã chỉ định số lượng các lớp học ỏ dưới là ưu tiên hàng đầu cho sự chi tiêu giáo dục. Chuơng trình này là một trong các chương trình hiếm hoi đã thoát khỏi sự cắt xén ngân quỷ năm nay.
Tuy nhiên, trong lúc đó, các nhà lập pháp đã gây dễ dàng để các trường tăng số lượng lớp học đáng kể. Những truờng tăng lớp học lên trên 25 học sinh - đến con số tối đa 31 học sinh - vẫn có thể nhận 70 phần trăm tiền tài trợ các trường này đã nhận lảnh trong quá khứ. Trong những năm về trước, những lớp K-3 có 22 hay nhiều hơn học sinh đã đã không nhận được tài trợ theo chương trình.
Trên lý thuyết, các học khu có thể chi tiêu nhiều hơn 1.2 tỷ trong số 1.8 tỷ dành riêng cho chuơng trình đối với những lớp có 25 hoặc nhiều học sinh hơn.
Rick Simpson, phụ tá tham mưu trưởng cho Chủ Tịch Hạ Viện Karen Bass, và là cố vấn chính cho bà về chánh sách giáo dục, nói các nhà lập pháp đang hy vọng sự ưa thích chương trình sẽ bắt buộc các học khu giữ số lượng lớp học nhỏ, mặc dầu sự quyết định của Sacramento giảm hình phạt vì đã vượt qua giới hạn 20 học sinh. Ông ta nói mục đích là cho các học khu nhiều uyển chuyển hơn trong việc sử dụng ngân quỷ dành cho sự thâu hẹp lớp học, điều mà các học khu đã muốn có từ lâu.
Tuy nhiên cựu Thống Đốc Pete Wilson, người đã khởi xướng sự thâu hẹp lớp học khi tiểu bang còn thụ hưởng sự thặng dư ngân quỷ năm 1996, nói rằng những sự thay đổi gần đây “hoàn toàn đánh bại mục tiêu của chương trình. Nếu nhận lảnh 70 phần trăm của ngân quỷ để không làm gì cả, thì tiền đó đi đâu? Điều nầy không thực hiện mục tiêu mà chương trình đã đề ra.”
Một trong các mục tiêu là đem số lượng lớp học xuống thấp - để ngang hàng với số lượng ở các tiểu bang khác. Điều này đả xảy ra ở các lớp bậc tiểu học. Nhưng đối với tất cả 12 lớp, California vẫn còn có những tỷ lệ học sinh-giáo viên lớn hơn hầu hết mỗi tiểu bang khác.
Điều này gây lo âu cho Doug Wheler, một giáo viên lớp hai lâu đời ở Richmond; ông ta tin các lớp càng đông thì càng khó cho các giáo viên “mang lại kết quả tốt.” Năm nay ông tình nguyện thâu thêm học sinh trong lớp song ngữ của ông thay vì phải loại bỏ một số chúng nó khỏi chương trình. Bây giờ ông có 27 học sinh.
Dạy học không phải chỉ đứng trước lớp và giảng một bài,” ông ta nói. “Nó có nghỉa là làm việc với các đứa trẻ đang bị nguy cơ bị bỏ rơi lại đàng sau quá xa. Để có kết quả thật sự tốt, phải có một đối hai, hoặc còn một đối một nữa.”
This article was distributed to ethnic media outlets by New America Media as part of a new collaboration with California Watch.
Translation Credit: Thi Lan




Comments
via Twitter